Thứ Năm, 16 tháng 9, 2010 0 nhận xét By: maxo'

Falling slowly :)


Bỏ qua lời dịch, thích bài này vì giai điệu nhẹ nhàng, có thể nghe lúc hơi buồn, muốn ngủ, hoặc căng thẳng ^^
Lời dịch cũng có vẻ thú vị. Biết đâu đấy, 1 lúc nào đó, sẽ có ích :)


"Hay là anh được sinh ra - Để dù chỉ trong khoảnh khắc - Ở kề bên trái tim em..."

Lyric :

I don't know you 
But I want you 
All the more for that 
Words fall through me 
And always fool me 
And I can't react 
And games that never amount 
To more than they're meant 
Will play themselves out 
Take this sinking boat and point it home 
We've still got time 
Raise your hopeful voice you have a choice 
You've made it now 
Falling slowly, eyes that know me 
And I can't go back 
Moods that take me and erase me 
And I'm painted black 
You have suffered enough 
And warred with yourself 
It's time that you won 
Take this sinking boat and point it home 
We've still got time 
Raise your hopeful voice you had a choice 
You've made it now 
Falling slowly sing your melody 
I'll sing along

Lời dịch :

Anh không biết em, 
nhưng anh biết mình muốn em 
và còn nhiều hơn thế nữa. 
Những lời thoảng qua em đã nói, 
thường xuyên lừa dối anh. 
Và anh không thể phản ứng lại điều gì. 
Và chúng ta nên kết thúc những trò này lại
vì nó cũng chẳng đi đến đâu.
Hãy đón lấy con tàu lạc lối và chỉ nó đi đúng hướng. 
Chúng ta vẫn còn có thời gian. 
Hãy cất lên tiếng hát đầy hy vọng, em được lựa chọn mà, 
em hãy làm điều mà em muốn.
Chầm chậm chầm chậm buông rơi, những đôi mắt biết anh 
và anh không thể quay trở lại nữa. 
Những giai điệu cuốn anh đi và xóa anh rồi, 
và anh đã nhuốm màu đen tối, 
em cũng đã chịu đựng đủ rồi 
vì phải đấu tranh với chính cả bản thân mình nữa. 
Đã đến lúc em chiến thắng.
Hãy đón lấy con tàu lạc lối và chỉ cho nó lối để quay trở về.
Chúng ta vẫn còn thời gian. 
Hãy cất lên tiếng hát tràn niềm hy vọng, em được lựa chọn mà.
Hãy là điều em muốn.
Chầm chậm, chầm chậm buông giai điệu của chính em và anh sẽ hòa theo.
Thứ Tư, 15 tháng 9, 2010 0 nhận xét By: maxo'

Nhạc phim Phines and Ferb :">



Oh la la, kiếm được bài này, thích ơi là thích!

There\'s 104 days of summer vacation
And school comes along just to end it
So the annual problem for our generation
Is finding a good way to spend it

Like maybe...

Building a rocket
Or fighting a mummy
Or climbing up the Eiffel Tower

Discovering something that doesn\'t exist (Hey!)
Or giving a monkey a shower

Surfing tidal waves
Creating nanobots
Or locating Frankenstein\'s brain (It\'s over here!)

Finding a dodo bird
Painting a continent
Or driving your sister insane (Phineas!)

As you can see
There\'s a whole lot of stuff to do
Before school starts this fall (Come on Perry)

So stick with us \'cause Phineas and Ferb
Are gonna do it all
So stick with us \'cause Phineas and Ferb are
Gonna do it all!
(Mom! Phineas and Ferb are making a title sequence!)


Còn đây là link tên các bài hát trong phim có 2 thằng bé này :">

Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2010 0 nhận xét By: maxo'

Hà Nội trở gió

Khi mà mình gõ những dòng này, trưa Hà Nội đã hửng lên. Ấm hơn 1 chút, ăn trưa xong rồi, canh hến nóng rất ngon :">

Nhưng cái cảm giác buổi sáng se lạnh vẫn còn đây. Mưa nhẹ nhưng đường khô rất nhanh. Đường vẫn tắc, công rửa xe hum qua của mình thành công cốc, con xế thân thương lại bị bắn tứ tung, thương thay cho màSáng nay đến công ty, thấy bà cụ tóc bạc lúi húi quét sân, mình vội vàng cầm chổi ra thì bà đã quét xong rồi, còn vài cái lá bay bay thì hốt nốt :"> Haizzz, anh em chăm hơn thì hàng xóm mới quý đc ý =.=

Ngồi trong phòng, nhìn ra khung cửa sổ. Mình thích nhất lúc phòng tối, bên ngoài là cây hoàng lan vươn tay vươn tập thể dục. Trên nền trời u ám thì hoàng lan mang 1 sắc tối với những đường cong cong! Thi thoảng lại run run theo gió lạnh.

Thích thời tiết như này quá :">
Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010 0 nhận xét By: maxo'

Có những khi một mình! - Lê Hiếu


Kể ra thi thoảng đeo tai nghe vào tập trng hơn, tách biệt với mọi thứ âm thanh bên ngoài :">

Lê Hiếu cũng khá là thú vị :)
Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2010 3 nhận xét By: maxo'

Cuối tuần


Chiều tối phởn hơn hẳn vì tậu vài thứ. Dù nguy cơ cuối tháng đói dài răng, cơ mà suy cho cùng mình cũng cần mấy thứ ấy, sớm muộn gì thì tiện thể là tậu luôn :)
Kể cũng hơi mạnh tay, cơ mà thấy thoải mái, hiếm khi mình mua đồ dễ thế này ^^ Có thể bổ sung mấy cái mới vào Bánh ze sờ tai của mình, hề hề, hay lắm!

T7 rốt cuộc ko như kế hoạch lắm. LP buổi sáng hơi khó hiểu và ko tập trung. Chưa dọn máy. Một số công việc dở dang sang tuần sau mà còn chưa có hết PÁ giải quyết:
- Hợp đồng )khách hàng thì ok rồi, cơ mà đối tác thì sao???
- Lương: còn 1 nửa chưa thanh toán.
- PP RTM >"< nhức nhối.
- Vẽ (chưa có ý tưởng nên khó cực ý)
- BCLCTT (lằng nhằng đây)
- Sổ tay AHA

=> vậy là còn cả ổ đấy, ko phải vài nữa.
Buồn miên man
...Tự nhiên thấy ghét bản thân mình. sáng nay ko thoải mái lắm do chạy đi chạy lại vụ lương. Mà do tính bất cẩn của mình cơ. Sao ẩu thế nhở, mà ko phải lần đầu, tháng nào cũng sớp, chán bản thân mình ...

Suy cho cùng ko khoái trả lương lắm
bị nhìn như con nợ
Bị giải quyết mấy thứ ngoài khả năng
Bị rối, đang làm cái này bị đá sang cái kia => bản tính chưa sửa đc)

Đi ngủ thôi, bùn ngủ rồi, thích thì mai tiếp :-                                                                                                                               



Thứ Năm, 2 tháng 9, 2010 0 nhận xét By: maxo'

Dư âm!

 Một ngày đặc biệt.
 xa sự sôi động của Hà Nội, ít bụi bặm, ít xe cộ, ko tắc đường, không khí lành lạnh, trong lành :)

Đáng lý hum nay là 1 chuyến đi Nam Định, cơ mà phút cuối thì thay đổi lịch trình, hóa ra lại lắm thứ hay lắm ý.

Vivu qua những con đường. Một cảm giác hồi hộp, và thích thú. Chả hiểu sao lại thích khoảng thời gian đi trên đường dài hơn. Tha hồ ngắm nghía phố phường, mấy chú công an, mới lại gió lùa vào tóc, mát!

Tất nhiên cái cảm giác này quý hóa khi con đường tách xa trung tâm thành phố, ít ồn ào, ít bụi, ko phải đeo chặt cái khẩu trang và ngụy trang bằng áo chống đạn. Ngẫm ra có cái qiz bảo mình thích hương rừng đúng thật. Nhiều cây, không khí trong lành, Thoáng đạt!

Cũng ko đến nỗi lạc đường khi leo tới mục tiêu, cũng ko quá xa để xế nổ tới được nơi. Cuối cùng thì cái chỗ đó cũng lù lù hiện ra. Gật gù, ờ mới cổng thôi, còn đi nữa ^^

Check một chút giá cả thị trường, rõ ràng việc mang đồ ăn vẫn là đảm bảo vs và tiết kiệm. Cơ mà lần này cũng rút ra được vài kinh nghiệm ăn uống: VD 1,5 cây bánh mỳ ăn đủ cho 2 người, 1 hộp thịt hộp, ít dưa chuột và xà lách, nước uống là đủ. Tốt nhất là gọn nhẹ, ko phải lích kích làm gì cho mệt

Trước khi đi tiếp thì phát hiện ra 1 cái cột sắt 5 tầng cao lắm nhé, dự kiến là cột báo cháy, hay để theo dõi thủy văn gì đó - KHÔNG CÓ AI. Thế là liều mạng khóa xe, leo 1 mạch lên  trên đó. Cũng run run, ko dám nhìn xuống, lại sợ bảo vệ ra đuổi, sợ mất xe. Hức hức, ôi nhưng mà lên đến đỉnh - cảm giác vô cùng là Yomost!!!!!!! Nhìn không gian rộng bát ngát, đẹp, đỉnh núi phủ sương. Muốn để lại 1 dấu ấn gì đó. Ghi nhớ ngày chinh phục 1 đỉnh cao (cao mà)! Cũng định ngồi ngắm nghía thêm 1 lúc nữa nhưng bảo về về thật, bắt xuống, thế là leo xuống. He he, sướng!

Lịch trình là khám phá các khu vườn trước, 1 bên là vườn trúc, 1 bên là xương rồng. Hay ghê cơ, mát mẻ. Mò mẫm được 1 cái que có vẻ rắn rỏi - đi rừng thì phải có gậy chống cho khí thế. Doub định len len tìm đường nữa, nhưng có vẻ rậm rạp quá nên thôi, poss mấy cái ảnh ở đây hay phết. Lúc sang đến vườn xương rồng thì phát khiếp vì trong giầy có 1 con vắt >""< may mà nó chưa kịp hút hít gì >""""< Cái khu này cũng hay thật, hay là do ngày này người ta đi chơi chỗ khác.nên cũng vắng vẻ. Có 1 cái nhà kính toàn xương rồng, 1 cái lán với rất nhiều chậu cây be bé, 1 cái nhà ko ai ở (nói thẳng ra là bỏ hoang). Nghe bác bảo vệ bảo người ta đang quy hoạch nên còn ngổn ngang. Ngó quanh ko thấy cái chỗ gọi là di tích Pháp đâu cả, tò mò ghê ^^


Chia tay chặng đầu tiên, rồi mới thấy chặng tiếp theo gian nan  thế nào =.= tầm 13km đường vòng, xe máy đi kể ra cũng hơi bị vất vả, ì ạch, ko để ý là xòe như chơi. Thích thích mấy cái gương cầu để tránh va chạm, có dừng lại show vài cái. Thích nhất là không khí mát mẻ, trong lành, nhưng vẫn ấm áp :D. Muốn đi con đường đó dài hơn nữa :)

Lên đến nơi cao nhất rồi: đền thượng: 1 đường đi đền thượng, 1 đường đi đền Bác Hồ. Ngồi trải áo mưa nghỉ ngơi ăn trưa. Ăn no say rồi mà vẫn còn bánh, rút kinh nghiệm lần sau mang ít hơn ý. Chai nước to đùng thấy cũng phức tạp, xong nhận ra là cần thiết, có khi lần sau mà đi phải mang thêm ý :P Trao đổi quà lấy quà, thế là thêm 1 vật trao đổi. Oh! Cũng mệt phết, muốn ngủ, xong lại thôi, Nghe đâu 1 hơi 120 bậc thang, 1 bên hơn 200 bậc =.= cơ mà đi đường mới biết gian nan. Chao ôi, đường lên Đền thượng tưởng chừng dài mấy năm ý, bậc thanh cao và dốc, đi mấy bước lại thở. Thế mà ở đó có 1 công việc: chở đá từ dưới lên trên, mỗi lần người ta gánh 2 viên. Nhưng cũng có thể hiểu là mệt thế nào, cứ lên rồi xuống. Cuộc sống thật vất vả, mình còn may mắn chán. Lên đến nơi thật tuyệt. nhìn phía dưới phủ mờ sương, con sông chạy ngoằn nghèo, hờ hững và nhỏ xíu như con jun =))  có 1 cái ghế đá nhìn ra dãy núi, đẹp ghê cơ. Buồn cười, chả có ai, thế là tự sướng. 1 đống ảnh tự sướng ấy :)) Toàn chụp tự động 15 kiểu, cười chảy nước mắt :D

Đi xuống có vẻ nhanh hơn, và đã đi thì đi cho chót. Hít hà lấy dũng khí rồi leo tiếp sang Đền Bác Hồ - ôi giời ơi, thế mà quảng cáo là gần hơn, xa ơi là xa. May mà cầu thang rộng và thấp hơn. Nhưng cũng thở phì phò đến mấy bận, phải dừng lại nghỉ giữa đường nữa. Hức hức, đang đi thấy nhiều người ngồi ngồi, hớn hở hỏi đến chưa ạ? "còn lâu cháu ạ" - ngất >"<

Đến nơi rồi, Vậy là đỉnh cao thứ 3 trong ngày được chinh phục - ôi sướng. Vào thăm Bác, có 1 bức đá viết tuyên ngôn đọc lập, lang thang, hóng gió ở đỉnh phía sau và ko quên poss ảnh, :) Trước khi ra về, còn đọc và viết lưu bút. Nhiều lưu bút thật là thú vị, đọc phải phì cười ấy. Viết gì lúc này nhỉ, thường là sẽ trầm tư 1 chút, cảm xúc một chút. Kể mà thêm được hài hước thì hay – Cách viết của mình theo kiểu như thế. Thế là thêm 1 điểm chung J
Sắp hết 1 ngày rồi, con đường về vắng vẻ, lạnh hơn 1 chút. Vẫn xa, nhưng mong thời điểm này cứ kéo dài mãi thôi. Mấy khi có dịp thế này, mà cũng chẳng biết bao lâu nữa mới lại đi. Lên xe về, tạm biệt nhé – RQGBV.
Trời xâm xẩm tối, Doup mệt chứ, mình lái, cho Doup dựa đầu vào vai, nặng, tại đứa cao đứa thấp, hức, nhưng mình tin là mình lái được, đường cũng đẹp, ai nhìn cũng buồn cười lắm nhỉ.
Và sẽ không có gì để kể, nhưng thời gian níu kéo hay sao ý, Thủng lốp ở Phúc Thọ, ôi trời ơi, linh tính mà. Vá vá, chờ chờ, xong là mừng húm!!! Đi 20m, thủng tiếp, bách nhục. Quay lại chắp vá…đi 50m, xịt >”< >”< >”< chưa có bao giờ đen như hum nay thì phải. Thế là chi phí ban đầu dự tính bị đội lên, cơ mà may còn tìm được hàng sửa xe giữa đồng không mông quạnh này. Thay xăm cho lành, ok rồi nhé, giờ cứ về thôi, đường về sao ngắn và nhanh nhỉ. Cuối cùng 1 ngày cũng khép lại. Ngậm ngùi 1 chút, có những thứ lẫn lộn đâu đó.

Mệt và buồn ngủ, còn 1 cái hẹn xem pháo hoa nhưng về đến nơi thì hết pháo rồi, ale hấp vào phòng  Karaoke, quậy tưng bừng ý :D.

Cuối ngày đói bủn rủn, ăn tạm mấy thứ linh tinh, tám với doup thêm 1 lúc, ngắm nghía lại đống ảnh. Và duỗi tay duỗi chân ngủ ngon lành!













Thứ Hai, 30 tháng 8, 2010 0 nhận xét By: maxo'

Ngày mới :)



Ngày Mới - (Cho khí thế mới :">)
Trình bày: Lan Trinh
Sáng tác: Thanh Huyền

Một ngày rực sáng miệng cười chào nắng
Phía trước con đường ta cần đi còn xa lắm.
Một bầu trời mới cùng bạn bè tôi
Dốc hết sức mình cho cuộc chơi này.

Để được bừng lên giữa bao người,
Vượt ngàn gian khó khám phá nào
http://music.yeucahat.com/song/new-artist/66855-Ngay-Moi~Lan-Trinh.html
Để ta mạnh mẽ chưa bao giờ thấy.
Hãy hãy bước vào cuộc vui,
Kìa ngàn đồi núi gió mây biển sóng thử thách bủa vây trên đầu.
Hết sức rồi nhìn lên
Ngày mai rực rỡ sắc màu nụ cười lại nở biết bao tươi thắm trên môi.
Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2010 0 nhận xét By: maxo'

Tổng kết tháng 8

Tổng kết một tuần mưa ngâu, câu hỏi nhức nhối nhất tuần là:"vì sao ông bà Ngâu khóc lóc lắm thế T^T"

Mình khoái cái thời tiết mát mẻ thế này, cơ mà mát mẻ và se lạnh thôi, thi thoảng mưa rào 1 trận, chứ mưa lê thê thế này, đi được 2 bữa là ko chịu nổi nữa rồi. Đường đẹp 1 chút còn tạm, đằng này thành sông hồ hết rồi. Điều khiển xe trên cái đường 32 này, mình chẳng cần tập thể dục mà cơ bắp tay vẫn phát triển :P Ôi Nhổn ơi >"< Thôi quay lại tuần vừa rồi, Ngoài việc lộn tùng phèo hết cả ngày tháng và thứ với nhau thì mình thấy cũng khá trôi. Từ ngày giảm việc thì lại rơi vào một trang thái lơ lửng =.= Rõ ràng là có rất nhiều việc phải làm mà mình vẫn vất vơ làm sao ấy, lúc nghĩ thì lắm, mà list ra để làm thì lại chẳng thấy gì cụ thể. Làm với tình trạng việc đến đâu làm đến đấy. Cứ tưởng thì nhàn nhưng mọi thứ dồn đống lại sau lưng. Bất đồng một số quan điểm với bạn cùng phòng. Chỉ là nhìn từ các hướng khác nhau, mình vẫn biết thế. Bản thân mình thuộc loại cố chấp, mà hắn cũng nguyên tắc nên có 1 số điều cũng khó chốt. Có bực 1 chút, nhưng rồi lại qua nhanh. Rồi lại hớn hở, lại tìm cách để mà chọc nhau. Hiểu mà, bình yên quá làm gì. có 2 đứa là chính thì cũng phải cãi vã với làm thân với nhau cho đỡ buồn :P Đôi khi mình cũng đã lờ đi cảm giác của hắn mà làm theo cái ý nghĩ của mình. Hắn thì vẫn hay xì xì như thế. cũng ko chịu đâu, n cũng chả nói gì. Cái team này buồn cười nhở. Công việc mỗi đứa cũng có một đặc điểm riêng, cũng đều đá tảng cả. Hắn cố gắng, mình cũng sẽ không tụt lại :) Nhìn lại cả tháng vừa rồi,hiệu quả cũng chưa cao. Công cụ hỗ trợ loạn hết cả, túm lại quay về trang trí quyển sổ bằng chì kim lại thú vị hơn cả. Rút lại là từ nay, công cụ KH của mình chỉ có + Bút, sổ: ghi chép hàng ngày + vô vàn thứ abc khác. + Từ sổ, list hết ra, chọn lọc thứ tự, điền vào tớ giấy check list hàng ngày dán ở bàn. + Máy tính lưu mindmap khi cần, và Hóa đơn điện tử (tớ cần tìm hiểu lại cái hóa đơn điện tử, hơi liều ấy) => lưu KH tuần trên GDoc cho tiện nhìn.

(nghi lắm, vẫn hơi nhiều, thực ra cái GDoc có 1 tác dụng thôi, hiện thời cứ để thế)

Cơ mà những ngày cuối tháng lấy lại sự tập trung, bắt đầu hình dung ra cái phải làm, và thấy hứng thú, Cần phải duy trì cái thể trạng ấy, ko thì chỉ cần để qua ngày là tâm tính lười lấn chiếm hết cả. Mình tập trung kém, nhưng mà nếu tập trung thì cũng khá đấy. Công việc tích đủ hết, tự nhiên thấy thoải mái hẳn :) Mình cần lửa, tự nhóm lửa lên nào. Mi ít nhất đã lên được cái khung cho mình rồi, dù những bước đầu còn loạng choạng, nhưng mi sẽ tiến lên thôi, sai đó sửa đó. Ta vẫn còn trong cái mờ bòng bong này, ta thèm làm được 1 cái bảng như mi, sẽ có ngay thôi, hãy đợi đấy. Đến lúc đó, ta sẽ kéo cả mi theo. Mi mà ì ạch là ta đá đấy. Ta ở ngay sau mi thôi :P










Thứ Sáu, 20 tháng 8, 2010 0 nhận xét By: maxo'

My way?


Tỉnh ngủ mất rồi, lại rơi vào trạng thái phải nghĩ, phải chọn.

2006 - 2011: 5 năm, tháng 6 năm sau là tôi sẽ phải trả lời được câu hỏi:"Tôi là ai?" - Câu mà ngày chia tay lớp 12, thầy giáo CN cho cả lớp chép 1 đoạn (xấu hổ là tôi ko nhớ đã bỏ cái đoạn ý đi đâu rồi. Chỉ nhớ mỗi câu:"tôi chỉ có thể thành kẻ do chính tôi làm ra" - Rồi thầy bảo cả lớp đang mắt tròn xoe là:"5 năm sau, hãy trả lời cho thầy câu hỏi đó" - Thảo nào mỗi tháng 6 về, tôi lại thấy giật mình

Tôi là ai? câu này thực ra tôi ko khoái lắm, thiên hạ thi nhau đi giải nghĩa, đi tìm, mà cái tính tôi là thấy người ta chạy theo nhiều, đâm lại không khoái nữa :P Này thì hội thảo, diễn đàn, nghe đến nhàm cả người. Mà trong số đó, rất nhiều người hý ha hý hửng, chắc gì đã trả lời được ^^

Tôi là ai? Quỳnh Anh - Hiện giờ có mỗi thế, một cái tên, một cơ thể, một linh hồn. Chưa làm được gì (thực ra là có, nhưng vụn vặt và chưa đáng kể)Ngẫm lại xem cái hồi thơ ấu tôi mơ tôi thành cái gì: ờ thì cũng có mơ là bác sĩ, cô giáo. Bác sĩ thì có khi thôi, hồi mẫu giáo chơi trò đặt ống nghe bệnh, xong toàn kết thúc bằng cảnh bác sĩ phán: chết rồi => thế là cho tụi nó kéo cái đứa xấu số đóng vai kia lê lết trong lớp (giả bộ mang lên rừng chôn - ặc ặc)Mà lạ thật, dù gì bố cũng theo nghề thuốc mà mình lại chẳng mấy hứng thú với cái này lắm. Muốn làm gì đó, nhưng không khoái không gian ở bệnh viện, không thích uống thuốc, và cái cảm giác chờ đợi ở đó...cũng tiếc nhở!
Không muốn làm cô giáo nữa, thực ra là có khoái đứng trên bục giảng giải, thích có tụi học sinh lon ton đến chơi ngày 20-11, mẹ cũng theo ngành giáo, họ ngoại, ông ngoại có theo - cơ mà cái tụi trẻ bây giờ ham vui lắm thay, không chịu ngồi yên trong trường sư phạm. Nên chả có đứa cháu nào theo nghiệp ông, ...cũng tiếc...

Thế ước làm cái gì không biết, Họa sĩ? có thể lắm, hay kiến trúc sư. Một tên khá nghiện truyện tranh như mình vẫn ấp ủ một tác phẩm riêng :) cơ mà nhớ là mới vẽ được mấy trang, hạn chế về dựng hình nên vẫn bỏ đấy. Nội dung của TP này sẽ ko đc tiếp lộ nữa, hề hề. Mấy lần đi học vẽ hụt ấy. Cơ mà nếu được chọn lại, mình nhất định sẽ học vẽ ... Đến năm lớp 12 định học lần nữa để thi kiến trúc thì e ngại cái môn vật lý, với lại sợ thất nghiệp,lại thôi, cũng tiếc :P

Con gái thì chỉ có làm kế toán là hợp, phăm phăm thi vào cái trường tài chính, hẻo lánh, âm u. Mà cũng chẳng hiểu sao hồi ý lại chọn, hay vì xa nhà thì sẽ được ở trọ nhỉ. Tính kỹ thế cơ mà, hê hê, rồi trượt, buồn thế chứ. Nhận ra lựa chọn không đúng đắn, cũng tiếc >"<

Năm nhất với quãng thời gian mờ nhạt, ko chạy nhảy, mà học hành cũng chẳng tiến bộ hơn. Vẫn rất là hồn nhiên nhé :) Những đứa bạn đầu tiên, để lại lắm kỷ niệm buồn cười, Hường béo, Quân xù, ...Kim béo, Lương ruồi. Cái góc nhà lá khá là xôm tụ. Thêm một vài vụ kinh nghiệm xương máu đủ để ta lớn hơn. Giờ cũng chả còn trách cái đứa vay của mình 50k hôm trước, hôm sau chuyển trường. Cuộc đời mà, có nhiều kiểu người. Nhưng có một điều là thấy yêu cái trường này hơn. Đỡ tiếc :p

Năm 2 thay đổi khá nhiều. Ngẫm lại quãng đời sinh viên của tôi cũng sôi động lắm chứ. Bay nhảy lắm chỗ, tôi có những người đồng đội, những người bạn thật sự tốt. Có lẽ một trong những thế mạnh của tôi là có nhiều bạn bè tốt bên cạnh :) (dù bản thân mình không phải là đứa bạn tốt lắm T^T) Ham vui, ham chơi, cũng mấy lần chểnh mảng học hành, với lại bỏ rơi mối tình đầu ^^. Nhưng gom góp được khá nhiều giá trị cho bản thân. VH, TC, S4S là 3 cái tên gắn liền với tôi trong quãng đời sinh viên. Nhìn lại những chặng đường, vẫn rất rõ ràng, những cái tên, những kỷ niệm. Có tiếc một chút, và ngu ngốc nghĩ rằng, nếu có cơ hội, mình sẽ làm lại tốt hơn thế rất nhiều :P

Đặt ra câu hỏi liệu mình có phải đứa ham danh vọng. Những khi làm thành viên, hay ngồi săm soi thằng lãnh đạo, nó cũng được thế này thế kia, cơ mà có những thứ nó thế này thế kia, tôi còn làm tốt hơn. Thích cái cảm giác được tổ chức, được làm, và nhìn những người khác được thoải mái trong cái mình xây dựng, nhưng cũng muốn được lao mình vào cuộc, được đóng góp được thể hiện. Qua vài lần thì cũng tự nhận ra, bản thân tôi không hợp với việc lãnh đạo, hoặc cũng còn thiếu nhiều yếu tố cần thiết. Làm thằng thành viên, lắm tự do, bay nhảy, đỡ trách nhiệm. lúc ấy lại thương cho cái thằng lãnh đạo pải tập hợp được những xí xớn ăn chơi của cả 1 đám người :P

Chưa hẳn là ra đời, nhưng đã bước đầu đối mặt với cuộc đời. Tiếp xúc một vài môi trường mới cũng làm tôi tỉnh ra khối thứ. Thi thoảng nhớ lại câu hỏi của thầy mà mặt nghệt ra. hơn 4 năm rồi, còn một năm nữa. Tự kỷ thì bảo số tôi cũng nhiều cái hẩm hiu, nhưng lạc quan mà nói đường gập ghềnh thì thành công mới đáng quý. Suy cho cùng tôi cũng toàn chọn đường lắm gai, từ cái hồi làm CLB đã tư tưởng muốn làm cái gì đó khác biệt, của riêng mình, và tựu gây dựng. Giờ tình cờ lại vào những cảm giác đấy. Nhưng đòi hỏi con người ta phải vận động trí não khá nhiều. Từ kiến thức đến thực tiễn. Lúc này mới cần phát huy bản lĩnh với ý trí. Làm để học với làm để sống thật là khác nhau. Vẫn vật vã với một câu hỏi, Tôi là ai, tôi sẽ là ai. Bắt đầu hình dung ra một số thứ, bắt đầu thấy hứng thú. Cơ mà chưa rõ ràng. Nó cần phải rõ ràng, càng sớm càng tốt.

Đang tiếp tục đi trên một con đường ghồ ghề, chơi một trò nguy hiểm. Cơ mà vẫn cứ đi. Tự cho phép mình còn 1 năm để sai, để thử, Dù rằng chấp nhận là có chi phí cơ hội, có mất mát.

Anyway, đi tiếp nào :)







Thứ Năm, 19 tháng 8, 2010 0 nhận xét By: maxo'

How deep is your love!


Tự nhiên vớ được bản dịch, hay hay :P


I know your eyes in the morning sun----------------------Anh nhận ra đôi mắt em trong ánh nắng ban mai
I feel you touch me in the pouring rain--------------------Anh cảm nhận thấy em chạm vào anh trong cơn mưa đang trút đổ
And the moment that you wander far from me-------------Và khoảnh khắc mà em rời xa khỏi anh
I wanna feel you in my arms again------------------------Anh chỉ muốn lại được ôm em trong vòng tay
And you come to me on a summer breeze-----------------Và em đến với anh trong một làn gió mùa hạ
Keep me warm with your love then you softly leave--------Sưởi ấm anh với tình yêu của em rồi nhẹ nhàng bước đi
And it's me you need to show-----------------------------Và anh muốn em chứng tỏ với chính anh

* How deep is your love----------------------------------Tình yêu của em sâu đậm đến đâu?
I really mean to learn-------------------------------------Anh thật sự muốn biết điều đó
'Cause we're living in a world of fools,---------------------Bởi chúng ta đang sống trong một thế giới toàn những kẻ ngốc nghếch
breaking us down----------------------------------------luôn chia rẽ đôi ta
When they all should let us be,---------------------------trong khi họ nên tác hợp cho chúng ta
we belong to you and me---------------------------------bởi đôi ta thuộc về nhau

I belive in you,-------------------------------------------Anh luôn tin tưởng vào em
you know the door to my very soul------------------------em biết được cánh cửa dẫn đến tâm hồn anh
You're the light in my deepest darkest hour----------------em là ánh sáng trong những giờ phút tối tăm sâu thẳm nhất
You're my savior when I fall (when I fall)-------------------em là kẻ cứu vớt khi anh vấp ngã

** And you may not think I care for you-------------------Và có lẽ em nghĩ rằng anh chẳng hề quan tâm đến em
When you know down inside that I really do----------------nhưng thực sự trong sâu thẳm anh rất quan tâm
And it's me you need to show------------------------------Và anh muốn em chứng tỏ với chính anh