Woa! chào bà con, tớ bùn ngủ lắm rùi nhưng cố thức nốt để kể cho pà con ngày hôm nay của tớ! ( note : ngày 18-11-07 )
Sau 2 ngày chuẩn bị "gay go, khốc liệt", tớ đi thi KC với tinh thần thoải mái, phấn khởi. Xời, hội thi đông vui phết các chú ạ. Tất nhiên toàn girl thi thui, nhưng cũng ko ít anh jai to cao, hát hay_he he. May mắn là tớ có được sự ủng hộ trợ giúp của các anh! (hớ hớ), bạn bè, đội tình nguyện...Hi hi, cảm ơn anh em nhiều lắm !!! Sau mấy tiếng thi "gay cấn", chả mệt mỏi căng thẳng tí nào (đấy là tớ thấy thế! ) thì tớ cũng có một cái cờ lưu niệm giải ba đem về
( xin phép các bạn cho phép tớ ko giải thích :"vì sao iem cười !!!" )
tớ lúc đầu cũng hơi tiếc một tí nhưng sự ủng hộ của đồng đội làm tớ vui hơn nhìu. Cuối giờ định lai giai với ĐTN nhưng lại được ĐHĐL mời ăn cơm. tranh thủ chụp mấy cái ảnh với anh em, tớ lại phải chạy 1 mạch (bằng giày cao gót ) ...vào nhà ăn. Ôí chà, nhiều món ngon lắm nhá : đùi gà rán, cá basa, bò sào, mực chiên, cua nhồi thịt..., vừa đói vừa mệt, tớ cứ tưởng được giải toả...ai ngờ! cứ cắn 1 miếng thì lại có người bàn khác ra giao lưu!, mà toàn bia thôi, cứ zô zô liên tục. Tớ tửu lượng ko cao, nhưng cũng máu, mỗi lần nhấp 1 ngụm nho nhỏ !. Thế là hết có khách thì mình làm khách. Mâm tớ ngồi toàn dân máu, ăn 1 miếng lại đi 1 chuyến giao lưu hát hò, zô zô vui lắm, APBT tự hào vì tớ là TS nhiệt tình nhất, chứ ko dịu dàng ngồi măm như các bạn ý Tớ rất thích quan điểm của anh ý: "những dịp như thế này là nơi quy tụ cho các anh tài gặp nhau , chứ ko phải làm cho xong nghĩa vụ. Hãy tạo ko khí sống động cho chính mình"_ồ zê
xong tăng 2 tớ đi làm tăng 3!!!_ĐHĐL mời đi hát karao...Bùng nổ, CN có 4 mạng, nhưng nhiệt tình và hết mình . Toàn dân hát chất, tớ cũng nhảy múa tưng bừng! từ 14h -16h30. Sướng lắm nha. Mỗi tội, ù hết cả tai
May APBT đèo về, nhưng tớ là người đầu tiên về nhà, nên mệt và bùn ngủ mấy cũng phải nấu cơm. Đang ttranh thủ thư giãn tí chút, thì em T nhăn tin:" tối làm tăng 4_karao tiếp"
Cái thúng của những tâm tư ...:)
Linh tinh
thức dậy vào một buổi sáng, vươn vai 1 cái rồi lại trùm chăn …nằm tiếp. không khí se se lạnh tràn vào trong phòng… ngoài trời mưa rơi tí tách, tí tách… cánh cửa sổ run run nhè nhẹ khi có cơn gió vi vu qua… cuốn chăn chặt hơn 1 chút, cười toe toét… em ơi mùa đông đến rồi đó …hi hi hi
rét thế này chẳng muốn đi đâu, sáng ni đã phải đấu tranh tư tưởng mãi mới có thể ra khỏi chiếc chăn ấm áp, để xì xụp bên bát mì tôm nghi ngút khói!!!
một ngày chưa ra khỏi nhà nên chưa có gì đặc biệt, nghĩ lại hôm qua, thật đầy sự kiện…
hôm qua 31-10…
ờ nhỉ, cũng mưa, cũng rét thế này, chính xác thì cái lạnh mới đổ bộ về hôm qua thôi mà! Sáng mở mắt, Tay lẩy bẩy nhắn cho cháu T iu 1 cái tin chúc mừng sinh nhật, đúng Hallowen mới hay chứ!
Chân bước xuống nền nhà lạnh cóng,vội rụt lại, may quá nhớ ra có đôi dép trong gầm giường, hơi bẩn 1 tí nhưng còn hơn rét ! mặc thêm cái áo khoác, mà vẫn cà run. Mưa ôi mưa, đang dịnh đến nhà H Dolly hôm ni, nghe nói nó mới từ ĐN về, thế mà mưa thế ni, nhụt hết cả trí. “alo kưng à, uh uh, được được, hic, uh, bà sẽ cố gắng đến, uh bỏng ngô à, ok hê hê” => đấy, tình bà cháu thêm túi bỏng ngô là đậm đà hơn hẳn!
Ào ào ào, rào rào rào, ối giời ơi, mưa to hơn, ngồi học 1 lát, đi giặt quần áo (chăm qué) dọn dẹp chớp nhoáng ! cũng đã 10h, mẹ không về, ta quyết định té đến nhà Dolly, hi hi, đỡ phải nấu cơm trưa!
ấy, trông cháu mình đi miền nắng gió cũng đen hơn 1 tí, nhưng thân hình cân đối, vẫn béo tốt như xưa! Có cả iem H đang nằm cong queo trong chăn, mình chân tay lạnh cóng vì nước mưa. Thế rồi 3 con ngồi buôn dưa lê, quên mất đường về.
_“cụ ơi, cụ đi học, cô giáo cho kiểm tra”_ đứa cháu quí hoá của mìn khẩn cấp thông báo
_“Á Á Á Á, thật ko? , hic, khốn khổ, được cái hôm bùng tiết thì cô lại…hu hu,hic. Đang nằm chăn ấm, …thật là nghiệt ngã!
Sau 1 hồi cân đo đong đếm, anh đành rời quê hương ra trường học. Con đường thân quen dường như rét hơn mọi ngày rất nhìu, gió thổi ngược, phóng xe bở hơi tai, cái tội học gần nhà khổ thế đấy. Vật vã đến rồi lại vật vã ra đi… đến đây mới thật sự hiểu câu “đời, ôi chao đời…” => ai lại vừa hạ cánh ở cổng trường thì đứa cháu Q quí hóa “nhanh nhảu” nhắn cho mình 1 tin dở khóc dở cười :“cụ cứ ở nhà ngủ cho khoẻ, cô bảo không kiểm tra nứa!” => pó tay chân, chuối cả buồng. Còn chút hơi nhỏ nhoi, ta lết vào thư viện ngồi cho nguôi ngoai! Hic hic hu…
Ây, ít ra cũng bù lại buổi sáng, chiều có vẻ thận lợi hơn, lên kịp xe bus, đi học đúng giờ ở TV ( không được sung quỹ => thế mới buồn, hé hé )
Trời vẫn rét…hôm nay anh C ko giảng, nhưng anh T bên doanh nghiệp giảng cũng hay lắm nhá, ai cũng được nói, lớp học hăng say quá 30p so với time. Thấy rằng những gì học lớp trước phát huy thật hiệu quả J
9h PM, no 4 go, vẫn kịp giờ xe bus, chuyến suýt cuối, xe ta bon bon trên chặng đường, 9h 40 mới về đến nhà, mưa nên mọi người nghỉ sớm, đường tối om. Tập trung hết sức lực vào đôi chân để ko dẫm phải mấy hố lầy của đường 32.Qua cái nhà ở cổng xóm, hương hoa sữa nhè nhè, ngòn ngọt, lành lạnh, thơm quá à!!!!!!!!!!!!!!
cuối cùng cũng được nằm trong chăn ấm, the end 1 ngày đáng nhớ!!!!!!!!!!!
( bây giờ đã là 11h50 am_1_11 =>chuẩn bị đi học thui => Have a good day )
rét thế này chẳng muốn đi đâu, sáng ni đã phải đấu tranh tư tưởng mãi mới có thể ra khỏi chiếc chăn ấm áp, để xì xụp bên bát mì tôm nghi ngút khói!!!
một ngày chưa ra khỏi nhà nên chưa có gì đặc biệt, nghĩ lại hôm qua, thật đầy sự kiện…
hôm qua 31-10…
ờ nhỉ, cũng mưa, cũng rét thế này, chính xác thì cái lạnh mới đổ bộ về hôm qua thôi mà! Sáng mở mắt, Tay lẩy bẩy nhắn cho cháu T iu 1 cái tin chúc mừng sinh nhật, đúng Hallowen mới hay chứ!
Chân bước xuống nền nhà lạnh cóng,vội rụt lại, may quá nhớ ra có đôi dép trong gầm giường, hơi bẩn 1 tí nhưng còn hơn rét ! mặc thêm cái áo khoác, mà vẫn cà run. Mưa ôi mưa, đang dịnh đến nhà H Dolly hôm ni, nghe nói nó mới từ ĐN về, thế mà mưa thế ni, nhụt hết cả trí. “alo kưng à, uh uh, được được, hic, uh, bà sẽ cố gắng đến, uh bỏng ngô à, ok hê hê” => đấy, tình bà cháu thêm túi bỏng ngô là đậm đà hơn hẳn!
Ào ào ào, rào rào rào, ối giời ơi, mưa to hơn, ngồi học 1 lát, đi giặt quần áo (chăm qué) dọn dẹp chớp nhoáng ! cũng đã 10h, mẹ không về, ta quyết định té đến nhà Dolly, hi hi, đỡ phải nấu cơm trưa!
ấy, trông cháu mình đi miền nắng gió cũng đen hơn 1 tí, nhưng thân hình cân đối, vẫn béo tốt như xưa! Có cả iem H đang nằm cong queo trong chăn, mình chân tay lạnh cóng vì nước mưa. Thế rồi 3 con ngồi buôn dưa lê, quên mất đường về.
_“cụ ơi, cụ đi học, cô giáo cho kiểm tra”_ đứa cháu quí hoá của mìn khẩn cấp thông báo
_“Á Á Á Á, thật ko? , hic, khốn khổ, được cái hôm bùng tiết thì cô lại…hu hu,hic. Đang nằm chăn ấm, …thật là nghiệt ngã!
Sau 1 hồi cân đo đong đếm, anh đành rời quê hương ra trường học. Con đường thân quen dường như rét hơn mọi ngày rất nhìu, gió thổi ngược, phóng xe bở hơi tai, cái tội học gần nhà khổ thế đấy. Vật vã đến rồi lại vật vã ra đi… đến đây mới thật sự hiểu câu “đời, ôi chao đời…” => ai lại vừa hạ cánh ở cổng trường thì đứa cháu Q quí hóa “nhanh nhảu” nhắn cho mình 1 tin dở khóc dở cười :“cụ cứ ở nhà ngủ cho khoẻ, cô bảo không kiểm tra nứa!” => pó tay chân, chuối cả buồng. Còn chút hơi nhỏ nhoi, ta lết vào thư viện ngồi cho nguôi ngoai! Hic hic hu…
Ây, ít ra cũng bù lại buổi sáng, chiều có vẻ thận lợi hơn, lên kịp xe bus, đi học đúng giờ ở TV ( không được sung quỹ => thế mới buồn, hé hé )
Trời vẫn rét…hôm nay anh C ko giảng, nhưng anh T bên doanh nghiệp giảng cũng hay lắm nhá, ai cũng được nói, lớp học hăng say quá 30p so với time. Thấy rằng những gì học lớp trước phát huy thật hiệu quả J
9h PM, no 4 go, vẫn kịp giờ xe bus, chuyến suýt cuối, xe ta bon bon trên chặng đường, 9h 40 mới về đến nhà, mưa nên mọi người nghỉ sớm, đường tối om. Tập trung hết sức lực vào đôi chân để ko dẫm phải mấy hố lầy của đường 32.Qua cái nhà ở cổng xóm, hương hoa sữa nhè nhè, ngòn ngọt, lành lạnh, thơm quá à!!!!!!!!!!!!!!
cuối cùng cũng được nằm trong chăn ấm, the end 1 ngày đáng nhớ!!!!!!!!!!!
( bây giờ đã là 11h50 am_1_11 =>chuẩn bị đi học thui => Have a good day )
When U say nothing at all
WHEN YOU SAY NOTHING AT ALL_Ronan Keating
It's amazing how you can speak right to my heart
Without saying a word, you can light up the dark
Try as I may I could never explain
What I hear when you don't say a thing
The smile on your face lets me know that you need me
There's a truth in your eyes saying you'll never leave me
The touch of your hand says you'll catch me when ever I fall
You say it best..when you say nothing at all
All day long I can hear people talking out loud
But when you hold me near, you drown out the crowd (the crowd)
Try as they may they can never define
What's been said between your heart and mine
CHORUS X 2
(You say it best when you say nothing at all
You say it best when you say nothing at all..)
The smile on your face
The truth in your eyes
The touch of your hand
Let's me know that you need me..
CHORUS
(You say it best when you say nothing at all
You say it best when you say nothing at all..)
The smile on your face
The truth in your eyes
The touch of your hand
Let's me know that you need me..
(You say it best when you say nothing at all
You say it best when you say nothing at all..)
dịch tiếng vịt :
Không ngờ rằng em có thể trò chuyện với trái tim anh
Không một từ thốt ra, nhưng em đã thắp sáng bóng đêm
Cố gắng không bao giờ giải thích…
những gì anh nghe, dù em không nói lời nào.
Nụ cười em khiến anh biết em cần có anh
Đôi mắt em ánh lên một sự thật, rằng em không thể xa anh
Đôi bàn tay em cho anh biết em sẽ nâng anh dậy khi anh gục ngã
Em không nói gì, nhưng anh cảm nhận tất cả
Anh có thể nghe mọi người trò chuyện suốt cả ngày
Nhưng khi anh ở bên em, mọi âm thanh đều như ngừng hẳn
Họ cố gắng để có thể định nghĩa…
một điều mà trái tim anh và em đang nói với nhau
Nụ cười em khiến anh biết em cần có anh
Đôi mắt em ánh lên một sự thật, rằng em không thể xa anh
Đôi bàn tay em cho anh biết em sẽ nâng anh dậy khi anh gục ngã
Em không nói gì, nhưng anh cảm nhận tất cả
Là nụ cười trên môi em
Là niềm tin nơi mắt em
Là bàn tay em cho anh biết em cần anh..
It's amazing how you can speak right to my heart
Without saying a word, you can light up the dark
Try as I may I could never explain
What I hear when you don't say a thing
The smile on your face lets me know that you need me
There's a truth in your eyes saying you'll never leave me
The touch of your hand says you'll catch me when ever I fall
You say it best..when you say nothing at all
All day long I can hear people talking out loud
But when you hold me near, you drown out the crowd (the crowd)
Try as they may they can never define
What's been said between your heart and mine
CHORUS X 2
(You say it best when you say nothing at all
You say it best when you say nothing at all..)
The smile on your face
The truth in your eyes
The touch of your hand
Let's me know that you need me..
CHORUS
(You say it best when you say nothing at all
You say it best when you say nothing at all..)
The smile on your face
The truth in your eyes
The touch of your hand
Let's me know that you need me..
(You say it best when you say nothing at all
You say it best when you say nothing at all..)
dịch tiếng vịt :
Không ngờ rằng em có thể trò chuyện với trái tim anh
Không một từ thốt ra, nhưng em đã thắp sáng bóng đêm
Cố gắng không bao giờ giải thích…
những gì anh nghe, dù em không nói lời nào.
Nụ cười em khiến anh biết em cần có anh
Đôi mắt em ánh lên một sự thật, rằng em không thể xa anh
Đôi bàn tay em cho anh biết em sẽ nâng anh dậy khi anh gục ngã
Em không nói gì, nhưng anh cảm nhận tất cả
Anh có thể nghe mọi người trò chuyện suốt cả ngày
Nhưng khi anh ở bên em, mọi âm thanh đều như ngừng hẳn
Họ cố gắng để có thể định nghĩa…
một điều mà trái tim anh và em đang nói với nhau
Nụ cười em khiến anh biết em cần có anh
Đôi mắt em ánh lên một sự thật, rằng em không thể xa anh
Đôi bàn tay em cho anh biết em sẽ nâng anh dậy khi anh gục ngã
Em không nói gì, nhưng anh cảm nhận tất cả
Là nụ cười trên môi em
Là niềm tin nơi mắt em
Là bàn tay em cho anh biết em cần anh..
10 lời khuyên của BillG
Bài học thứ nhất: Cuộc sống không phải lúc nào cũng công bằng — hãy tập quen dần với điều đó.
Bài học thứ hai: Không ai quan tâm đến lòng tự trọng của bạn đâu. Mọi người chỉ trông đợi bạn đạt được điều gì đó TRƯỚC KHI bạn cảm thấy hài lòng về bản thân.
Bài học thứ ba: Bạn sẽ KHÔNG THỂ kiếm được 40.000 đôla một năm ngay sau khi tốt nghiệp. Bạn cũng không phải là một phó giám đốc sử dụng điện thoại di động cho đến khi mà bạn kiếm được hai thứ đó.
Bài học thứ tư: Nếu bạn nghĩ rằng giáo viên của mình thật hắc ám thì hãy đợi đến khi bạn làm việc dưới trướng một ông chủ rồi bạn sẽ biết với ông ta thì chẳng có một giới hạn nào hết.
Bài học thứ năm: Những công việc mang lại thu nhập thấp chẳng làm kém đi phẩm giá của bạn đâu. Ông cha ta có một định nghĩa khác về công việc lương thấp - họ gọi đó là cơ hội đấy bạn.
Bài học thứ sáu: Nếu như bạn làm rối tung mọi chuyện lên thì đó không phải lỗi của bố mẹ bạn, thế nên đừng có mà than vãn với bố mẹ về lỗi lầm của bạn, hãy rút kinh nghiệm từ nó.
Bài học thứ bảy: Trước khi sinh bạn ra thì bố mẹ đã chẳng lo lắng nhiều như thế bây giờ. Bố mẹ đã trả những hoá đơn của bạn, giặt giũ quần áo bạn sạch sẽ và lắng nghe bạn kể xem bạn sành điệu như thế nào. Vì vậy trước khi bạn cằn nhằn bố mẹ điều gì thì hãy dọn dẹp ngăn nắp cái buồng ngủ của bạn đã.
Bài học thứ tám: Ở trường học có thể có người thắng kẻ thua nhưng ở trường đời thì không phải vậy. Ở một vài trường học người ta có thể hủy bỏ đi những điểm rớt và họ cho bạn nhiều cơ hội để có được câu trả lời đúng. Nhưng bất kỳ điều tương tự như thế đều không có trong cuộc sống đâu bạn ạ.
Bài học thứ chín: Cuộc sống không được chia thành những học kỳ đâu. Bạn cũng chẳng có mùa hè để nghỉ ngơi và rất ít ông chủ nào quan tâm đến việc giúp bạn nhận ra đâu là khả năng thực sự của bạn. Hãy tự khám phá điều đó trong những khỏang thời gian của riêng mình.
Bài học thứ mười: Truyền hình KHÔNG phải là cuộc sống thực (cũng như là các game trò chơi). Trong cuộc sống chúng ta phải biết rời khỏi quán cà phê, đứng dậy và làm việc.
Nguồn: sưu tầm
10 lời khuyên từ Bill Gate dành cho giới trẻ
một ngày vui bình thường, hơi lỡ việc 1 chút nhưng cũng ko sao, coi như dạo quanh phố phường dạo qua thị trường. Ây, giờ mới được xả hơi 1 tẹo. Oáp
Bài học thứ hai: Không ai quan tâm đến lòng tự trọng của bạn đâu. Mọi người chỉ trông đợi bạn đạt được điều gì đó TRƯỚC KHI bạn cảm thấy hài lòng về bản thân.
Bài học thứ ba: Bạn sẽ KHÔNG THỂ kiếm được 40.000 đôla một năm ngay sau khi tốt nghiệp. Bạn cũng không phải là một phó giám đốc sử dụng điện thoại di động cho đến khi mà bạn kiếm được hai thứ đó.
Bài học thứ tư: Nếu bạn nghĩ rằng giáo viên của mình thật hắc ám thì hãy đợi đến khi bạn làm việc dưới trướng một ông chủ rồi bạn sẽ biết với ông ta thì chẳng có một giới hạn nào hết.
Bài học thứ năm: Những công việc mang lại thu nhập thấp chẳng làm kém đi phẩm giá của bạn đâu. Ông cha ta có một định nghĩa khác về công việc lương thấp - họ gọi đó là cơ hội đấy bạn.
Bài học thứ sáu: Nếu như bạn làm rối tung mọi chuyện lên thì đó không phải lỗi của bố mẹ bạn, thế nên đừng có mà than vãn với bố mẹ về lỗi lầm của bạn, hãy rút kinh nghiệm từ nó.
Bài học thứ bảy: Trước khi sinh bạn ra thì bố mẹ đã chẳng lo lắng nhiều như thế bây giờ. Bố mẹ đã trả những hoá đơn của bạn, giặt giũ quần áo bạn sạch sẽ và lắng nghe bạn kể xem bạn sành điệu như thế nào. Vì vậy trước khi bạn cằn nhằn bố mẹ điều gì thì hãy dọn dẹp ngăn nắp cái buồng ngủ của bạn đã.
Bài học thứ tám: Ở trường học có thể có người thắng kẻ thua nhưng ở trường đời thì không phải vậy. Ở một vài trường học người ta có thể hủy bỏ đi những điểm rớt và họ cho bạn nhiều cơ hội để có được câu trả lời đúng. Nhưng bất kỳ điều tương tự như thế đều không có trong cuộc sống đâu bạn ạ.
Bài học thứ chín: Cuộc sống không được chia thành những học kỳ đâu. Bạn cũng chẳng có mùa hè để nghỉ ngơi và rất ít ông chủ nào quan tâm đến việc giúp bạn nhận ra đâu là khả năng thực sự của bạn. Hãy tự khám phá điều đó trong những khỏang thời gian của riêng mình.
Bài học thứ mười: Truyền hình KHÔNG phải là cuộc sống thực (cũng như là các game trò chơi). Trong cuộc sống chúng ta phải biết rời khỏi quán cà phê, đứng dậy và làm việc.
Nguồn: sưu tầm
10 lời khuyên từ Bill Gate dành cho giới trẻ
một ngày vui bình thường, hơi lỡ việc 1 chút nhưng cũng ko sao, coi như dạo quanh phố phường dạo qua thị trường. Ây, giờ mới được xả hơi 1 tẹo. Oáp
Happy day
Ây da da, hôm nay là HAPPYDAY!!!!!!
Sáng thi cử khá ổn, chắc không đến nỗi…cuốn theo chiều gió !
chiều, 2h, tập trung đến “LÀNG HOÀ BÌNH”_Vân Canh_Hoài Đức_Hà Tây . Đi cùng “đội cảm tử” khoa cơ khí (với mục tiêu cao cả là bảo vệ khoa kinh tế). Ậy, nhưng mà dòng đời xô đẩy thế nào, các bạn CK tản mạn bằng xe đạp, còn anh chị em KT nhà ta làm mấy con xế nổ kẹp …4 phóng đi trước luôn (mô phật! chỉ sợ các bác phụ huynh lại thở dài:”tình nguyện mà đú thế kia!”_ke ke!)
Có mặt tại cổng “làng”, đẹp lắm nhá, khuôn trang rộng rãi, mát mẻ, cây cối xanh những chỗ cần xanh, thoáng những nơi cần thoáng.Lần đầu tiên đến đây, cảm giác thật dễ chịu!. Hôm ni, ngoài trường mình, còn có các tổ chức như “YPR”, ”CLB Tháng Năm”, “Tâm Việt”. Cũng phải thú thật một điều, khi mới thấy các bạn trẻ ở đây, mình đã hơi bất ngờ, các bạn là nạn nhân chất độc màu da cam, các bạn khác bọn mình một chút... Chỉ là một phút bỡ ngỡ ban đầu thôi, còn khi bàn tay của các bạn nắm lấy tay mình, với nụ cười thân thiện, mình hiểu rằng: hôm nay là HAPPYDAY!
Những bạn nhỏ ở đây ngộ lắm! có bạn đi hỏi tên từng người một. có bạn thích hát, thuộc rất nhiều bài, có bạn thích kể chuyện, có bạn thích đánh cờ, có bạn thích nhảy hiphop (nhảy không thua nhóm Ngón Chân Cái đâu nhá !) có bạn thích …so sánh đồng hồ với mình. Chơi với các em, mấy chị TN cũng hào phóng hơn, V.A tặng cho các em tất cả số vòng đang đeo trên tay, kể cả cái lắc bạc yêu quí mà lần trước mình gạ xin nó không cho! (còn định tháo nốt chiếc nhẫn vàng đang đeo, nhưng nhớ ra là của mẹ tặng nên…hì hì). Có tên tháo mấy cái ảnh ép vừa tậu tặng luôn cho các em.Các em cũng rất tình cảm, tặng lại các chị những chiếc huy hiệu xinh xắn!
mình đi lượn lờ cùng với một em nhỏ rất hiếu động, các bài hát từ 1-10 đều thuộc hết (cái này do các bạn CK dạy, hic, chơi cả nhạc chế luôn!_bó tay!) . ÂY, thích nhất được ngồi đu quay này, cầu trượt, bập bênh…thấy mình như trở lại tuổi thơ!
trời nhá nhem tối, không còn được tự do chơi với các em vì còn lo cắt gọt hoa quả, dựng rạp, kê bàn ghế! Hơn nữa, ước tính cứ 5 người lớn đựơc chơi với 1 em (thế thì chơi kỉu gì cho phải đạo …hic). đến khi màn múa lân chính thức bắt đầu, chưa kịp xem xỏ jì thì phải đi ăn bánh cho đỡ đói, nhà đông con của ngon hết sạch, ai vào muộ thì chia bùn…hê hê hê. được cái hôm ý có dân trường mình là chính, được cái chất lượng âm thanh cực tốt. Hô hào cổ vũ nhiệt tình cả 1 góc sân
được cái thời tiết hôm nay rất đẹp, trăng chưa tròn hẳn nhưng vẫn sáng tỏ. Thật tuyệt khi tất cả mọi người cùng im lặng ngước lên bầu tròi nhìn theo những lồng đèn đang dần bay đến chỗ chị Hằng. Những lồng đèn của mơ ước, khát khao và hi vọng…
Ây những điều muốn kể thì còn nhiều lắm, nhưng niềm vui cũng đến lúc tạm dừng. Những khoảnh khắc cuối cùng của buổi tối đầy ý nghĩa, anh chị em tình nguyện nắm tay nhau nhảy múa, hát ca tưng bừng. Dự đoán 24 giờ tới khó mà nói được vì khản cổ! chia tay nhau về, nhóm đi xe đạp, nhóm đi xe máy, thiếu xe thì anh em cùng nhau đi bộ chờ xe quay lại đón, vừa đi vừa hát vui thật là vui (ấy là nghe kể lại thế còn mình đã đi ké được xe máy phi về trước rùi…hic hic ha ha…)=>ui giời ơi, đối mặt với “con đường em về xưa nay”_ đường 32_bụi mịt mù , không khẩu trang, không mũ nón. Xót xa mái tóc em …
Sáng thi cử khá ổn, chắc không đến nỗi…cuốn theo chiều gió !
chiều, 2h, tập trung đến “LÀNG HOÀ BÌNH”_Vân Canh_Hoài Đức_Hà Tây . Đi cùng “đội cảm tử” khoa cơ khí (với mục tiêu cao cả là bảo vệ khoa kinh tế). Ậy, nhưng mà dòng đời xô đẩy thế nào, các bạn CK tản mạn bằng xe đạp, còn anh chị em KT nhà ta làm mấy con xế nổ kẹp …4 phóng đi trước luôn (mô phật! chỉ sợ các bác phụ huynh lại thở dài:”tình nguyện mà đú thế kia!”_ke ke!)
Có mặt tại cổng “làng”, đẹp lắm nhá, khuôn trang rộng rãi, mát mẻ, cây cối xanh những chỗ cần xanh, thoáng những nơi cần thoáng.Lần đầu tiên đến đây, cảm giác thật dễ chịu!. Hôm ni, ngoài trường mình, còn có các tổ chức như “YPR”, ”CLB Tháng Năm”, “Tâm Việt”. Cũng phải thú thật một điều, khi mới thấy các bạn trẻ ở đây, mình đã hơi bất ngờ, các bạn là nạn nhân chất độc màu da cam, các bạn khác bọn mình một chút... Chỉ là một phút bỡ ngỡ ban đầu thôi, còn khi bàn tay của các bạn nắm lấy tay mình, với nụ cười thân thiện, mình hiểu rằng: hôm nay là HAPPYDAY!
Những bạn nhỏ ở đây ngộ lắm! có bạn đi hỏi tên từng người một. có bạn thích hát, thuộc rất nhiều bài, có bạn thích kể chuyện, có bạn thích đánh cờ, có bạn thích nhảy hiphop (nhảy không thua nhóm Ngón Chân Cái đâu nhá !) có bạn thích …so sánh đồng hồ với mình. Chơi với các em, mấy chị TN cũng hào phóng hơn, V.A tặng cho các em tất cả số vòng đang đeo trên tay, kể cả cái lắc bạc yêu quí mà lần trước mình gạ xin nó không cho! (còn định tháo nốt chiếc nhẫn vàng đang đeo, nhưng nhớ ra là của mẹ tặng nên…hì hì). Có tên tháo mấy cái ảnh ép vừa tậu tặng luôn cho các em.Các em cũng rất tình cảm, tặng lại các chị những chiếc huy hiệu xinh xắn!
mình đi lượn lờ cùng với một em nhỏ rất hiếu động, các bài hát từ 1-10 đều thuộc hết (cái này do các bạn CK dạy, hic, chơi cả nhạc chế luôn!_bó tay!) . ÂY, thích nhất được ngồi đu quay này, cầu trượt, bập bênh…thấy mình như trở lại tuổi thơ!
trời nhá nhem tối, không còn được tự do chơi với các em vì còn lo cắt gọt hoa quả, dựng rạp, kê bàn ghế! Hơn nữa, ước tính cứ 5 người lớn đựơc chơi với 1 em (thế thì chơi kỉu gì cho phải đạo …hic). đến khi màn múa lân chính thức bắt đầu, chưa kịp xem xỏ jì thì phải đi ăn bánh cho đỡ đói, nhà đông con của ngon hết sạch, ai vào muộ thì chia bùn…hê hê hê. được cái hôm ý có dân trường mình là chính, được cái chất lượng âm thanh cực tốt. Hô hào cổ vũ nhiệt tình cả 1 góc sân
được cái thời tiết hôm nay rất đẹp, trăng chưa tròn hẳn nhưng vẫn sáng tỏ. Thật tuyệt khi tất cả mọi người cùng im lặng ngước lên bầu tròi nhìn theo những lồng đèn đang dần bay đến chỗ chị Hằng. Những lồng đèn của mơ ước, khát khao và hi vọng…
Ây những điều muốn kể thì còn nhiều lắm, nhưng niềm vui cũng đến lúc tạm dừng. Những khoảnh khắc cuối cùng của buổi tối đầy ý nghĩa, anh chị em tình nguyện nắm tay nhau nhảy múa, hát ca tưng bừng. Dự đoán 24 giờ tới khó mà nói được vì khản cổ! chia tay nhau về, nhóm đi xe đạp, nhóm đi xe máy, thiếu xe thì anh em cùng nhau đi bộ chờ xe quay lại đón, vừa đi vừa hát vui thật là vui (ấy là nghe kể lại thế còn mình đã đi ké được xe máy phi về trước rùi…hic hic ha ha…)=>ui giời ơi, đối mặt với “con đường em về xưa nay”_ đường 32_bụi mịt mù , không khẩu trang, không mũ nón. Xót xa mái tóc em …
Nhà mới
Khai trương cái Blog đầu tiên: 360, đơn giản, tiện lợi.
Quan trọng là mình có 1 miếng đất để gieo hạt :)
Các chuyện linh tinh gieo vào đây
Kể lể vào đây
suy nghĩ vào đây
More and more :) ...
Quan trọng là mình có 1 miếng đất để gieo hạt :)
Các chuyện linh tinh gieo vào đây
Kể lể vào đây
suy nghĩ vào đây
More and more :) ...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)