Thứ Ba, 21 tháng 6, 2011 0 nhận xét By: maxo'

Sinh Viên và Sản Phẩm Của 4-5 Năm Đại Học

Cũng nghĩ đến điều này lâu rồi, nhưng hum nay mới nhớ ra để viết lách 1 tí.
Cuối tháng 5, đầu tháng sáu vừa rồi, đã có hàng triệu sinh viên làm khóa luận tốt nghiệp để ra trường, chính thức kết thúc 4,5 năm học đại học, kêt thúc mười mấy năm dài sự nghiệp học hành cơ bản. Và sản phẩm của họ sau quá trình ấy, ít nhiều được thể hiện qua lễ bảo vệ tốt nghiệp.
Câu chuyện 1: Tôi
Tôi cảm thấy mình may mắn, khi tôi là một trong hàng triệu sinh viên làm khóa luận tốt nghiệp năm nay. Háo hức phết, muốn thử cảm giác đứng nói trước hội đồng giáo viên là như thế nào?, các ánh mắt bạn bè người thân ở dưới như thế nào?, trình bày bài ntn?, mình có ca mơ run ko?, cái gọi là kỹ năng mình để ý bao lây nay hiệu quả ko?, mình hiểu gì về cái mình làm. 4 năm mới có một lần, ngày mình thể hiện kết quả mình có là đây chăng ?!
Không phải là học sinh giỏi, cũng chẳng phải chăm ngoan gì lắm, hiện đang làm kế toán cho một công ty dịch vụ, nhưng tôi lại chọn đề tài làm cho công ty sản xuất, cũng vật vã phết để làm ra một luận văn phù hợp với công mình bỏ ra. Không quá sáng tạo, chuyên sâu, nhưng đúng thực tế, đầy đủ, ngắn gọn, dễ hiểu  Và sau vụ làm luận văn này, tôi cũng rút ra được một vài sinh nghiệm xương máu.
Câu chuyện 2: Nhòm ngó và nhìn lại
Thời điểm này, các bạn tôi học trường khác cũng đang náo nức bảo vệ tốt nghiệp. Tranh thủ một buổi sáng đi nghe thằng bạn học CNTT của BK, tôi thấy mình may mắn. Bốn bạn sinh viên tôi được xem đều để lại cho tôi ấn tượng rất tốt. Có lợi thế dân công nghệ nên phần slide được chuẩn bị kỹ càng. Tôi đánh giá cao slide ở các điểm màu sắc hài hòa, phù hợp chủ đề, trình bày ngắn gọn, dễ hiểu, và họ đã biết cách đưa hình ảnh minh họa, giảm bớt chữ, nên nhìn rất là dễ chịu. Điều đáng kể ở đây là khả năng thuyết trình - dù là dân công nghệ, nhưng việc thuyết trình thể hiện khá là chuyên nghiệp, thu hút. Họ làm cho tôi cảm thấy mình bị cuốn vào bài luận của họ, dù có nhiều vấn đề chuyên môn tôi ko hiểu. Chất lượng thật của một đồ án tôi ko dám đánh giá, nhưng cách họ tranh luận với hội đồng phản biện, vừa tự nhiên lại vừa thú vị. Nó đem lại cảm giác thật, về một sự hiểu biết thật, một quá trình làm bài thật, và phản ứng đúng phong cách bảo vệ cái mình làm ra. Và tôi nghĩ, đó là buổi bảo vệ ý nghĩa với bản thân họ.
Ngó nghiêng tới một trường khác, ĐH kiến trúc, khoa mỹ thuật. Trường này bản thân đã mang một phong cách riêng. Từ cách bài trí đồ án, đến thầy cô giáo trong hội đồng cũng rất là "chất", dân nghệ thuật mà, tôi thì tôi thích những phong cách lạ như thế . Trường này cũng có cái khác là có một hôm phản biện riêng, một hum bảo vệ riêng (tất nhiên là vẫn bị hỏi vấn đáp tiếp ^^!). Tôi rất ấn tượng về sản phẩm đồ án của họ, Nó thể hiện năng khiếu, cá tính của từng cá nhân. Công sức và tiền bạn họ bỏ ra cho 1 đồ án không ít, bét cũng phải tầm 5tr đổ lên. Trong số 3 người tôi xem, việc thuyết trình không được suôn sẻ lắm. Họ có vẻ hơi bị run, vẫn trả lời được, nhưng tôi nghĩ, nếu việc thuyết trình được chuẩn bị kỹ hơn, mượt mà hơn, thì ý tưởng của họ sẽ được trình bày trôi chảy hơn. Chợt nghĩ, với một sản phẩm thật, tài năng thật, nhưng việc thể hiện điều đó ra bên ngoài cũng phải tốt, thì đánh giá từ phía người xem, người nghe mới tốt.
Nhìn lại về hôm bảo vệ TN của khoa tôi - Dân kinh tế. Cũng thật nhiều kỷ niệm. Mỗi người một vẻ. Có những bạn thuyết trình rất tốt, có những bạn xử lý slide rất ấn tượng. Tôi thừa nhận rằng sinh viên trường mình về sự chăm chỉ, và cày cuốc nhiều bạn rất là đáng nể. Nhưng cũng phải thừa nhận rằng con số đó vẫn còn hơi ít. Cách trình bày của sinh viên vẫn còn khá là thụ động, cả trên máy tính, và lúc thuyết trình. Bản thân tôi tự đánh giá mình là một đứa thuyết trình tốt, nhưng lại chưa thực sự tự tin việc nắm vững kiến thức chắc chắn để có thể đáp xoay được tốt nhất.
Cách bảo vệ được coi là khôn ngoan hôm đó là: chỉ cần nhìn và đọc slide thật nhanh, nói ngắn nhất có thể, để bị hỏi ít, xuống được là xong. Tự nhiên thấy tủi thân, khi cái giây phút thể hiện sản phẩm 4 năm học ĐH của mình lại phải làm càng nhanh càng tốt (mà vẫn bị giục) nói ngắn gọn càng tốt, và cái slide mất thời gian sửa đi sửa lại cho đẹp đẽ nhất thì thật ra cũng chẳng ai chú ý cho lắm. Tủi thân hơn là đa phần sv lại ủng hộ cách đó vì họ SỢ: sợ phải trình bày, vì họ còn yếu kém trong trình bày, sợ bị hỏi vì họ không đủ kiến thức để trả lời. Và dù ko muốn, nhưng chợt nghĩ ra mà đúng là tôi, chúng ta còn phải cố gắng nhiều.
quá trình bảo vệ TN của mình, tôi rút ra một số điều tưởng chừng đơn giản, n tôi thấy xương máu:
- Sinh viên phải biết sử dụng máy tính: words, excel, powerpoint. 
=> VD chuyên ngành của tôi, làm khóa luận mà không biết mấy cái này thì nhục vô cùng. Tôi là dân văn phòng, dùng máy nhiều, soạn thảo nhiều, nhưng đến lúc căn chỉnh bài luận văn rốt cuộc vẫn phải ra hàng. Thấy bực, và hối hận. Nếu từ trước mình tập trung học words hơn, thì đã lên tay nhiều, chỉ cần ngồi nhà mà in là xong  Rồi lại còn powerpoint nữa - khóa tôi học ko có cơ hội được thuyết trình nhiều, mà cũng ko được sử dụng cả công nghệ cao như máy chiếu, vì vậy lâu lắm mới động vào làm slide - thấy nó khó lắm, to tát lắm. Đến lúc bần cùng ko nhờ được ai, tự mò mẫm làm, thì lại thấy nó thật đơn giản. Chẳng qua mình lười, ko tìm hiểu nên mới khổ sở thế.
- Sinh viên phải biết sử dụng internet
=> nghe thì có vẻ buồn cười, giờ thì mạng quá phổ biến rồi, ai chả biết. Nhưng tôi muốn nói tới việc sử dụng mạng thật sự đúng nghĩa. Thật sự một ngày, bạn dành bao nhiêu thời gian: dùng email để trao đổi tài liệu? tìm kiếm thông tin, kiến thức trên mạng, bạn có sử dụng các công cụ hỗ trợ học tập? ...
CLB ngày trước tôi tham gia, tôi rất muốn mail hóa thông tin và khuyến khích các bạn sv trong clb tìm kiếm và sử dụng internet hiệu quả hơn. Nhưng chưa thành công vì: nhà em/phòng em ko có mạng, em ko có mail, ra hàng phiền lắm ...quá nhiều lý do.
- HỌC THẬT 
=> Đừng nghĩ là học các kiến thức đó là khô khan, vô bổ, thật ra mỗi môn đều có sự sâu chuỗi vào với nhau. VD như ngề kế toán của tôi, cứ tưởng ra đời mà làm là biết, học ko cần lắm. Rồi là chỉ cần môn chuyên ngành thôi, môn phụ ko quan tâm. Nhưng quá trình làm việc, tôi mới ngớ ra mình còn động đến vấn đề luật doanh nghiệp, lý thuyết thông kê, phân tích hoạt động kinh tế. Và nếu muốn tiến xa hơn, thì bạn cần phải có chuyên môn sâu, để hiểu được bản chất vấn đề và đưa ra giải pháp tốt nhất.
- MÔI TRƯỜNG:
=> Bạn tin không?, sống, học tập trong một môi trường tốt thì bản thân bạn cũng có chiều hướng tốt lên. Nếu những người xung quanh bạn cho rằng lên nói thôi là đủ, thì bạn cũng dễ dàng ko quan tâm tới THUYẾT TRÌNH là như thế nào. Nếu những người xung quanh bạn đạt điểm 7 thôi là sướng thì bạn cũng chẳng quan tâm bao giờ mình được 10. Nếu cả đội bạn ko có mục đích, thì bạn cũng mất phương hướng. Cũng có thể bạn là một cá nhân nổi trội, ko dừng lại ở việc chấp nhận sự thật đó, thì bạn cần phải làm gì đó, bạn phải thay đổi, và tạo nên một môi trường mới, để tất cả cùng tốt lên. Đơn giản, bạn là cái cây xanh trong đám tro tàn đấy, n khi nhắc đến nơi bạn ở, người ta chỉ nhớ đám tro tàn mà thôi 
Tôi chia sẻ những điều này, với góc nhìn của một sinh viên đã ra trường, chưa thực sự hoàn thiện và hài lòng về cuộc sống hiện tại, và còn phải cố gắng nhiều. Nhưng khi bạn đi làm, khi bạn tiếp xúc với xung quanh nhiều hơn, bạn sẽ thấy tiếc khi tại sao ngày xưa mình ko thế này, ko thế kia. Tôi không muốn bản thân các bạn SV, nhất là ở nơi tôi đã từng học - hiện giờ đã có nhiều điều kiện phát triển hơn chúng tôi ngày xưa lại cứ phải quanh co và cũng ...chỉ đến thế. Tôi tin rằng các nhà tuyển dụng chất lượng cao thật sự khắc nghiệt. Các bạn cần tạo ra những sản phẩm thật sự tốt. Các bạn thật sự cần một môi trường rèn luyện đúng nghĩa. Và các bạn cần chung tay, góp sức để xây dựng điều đó.
Đã đến lúc chúng ta PHẢI THAY ĐỔI CÁCH NGHĨ ĐỂ LỚN LÊN.
Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2011 0 nhận xét By: maxo'

Quỳnh Anh - 170511 - Này thì "LỐI MÒN"


NOTE HỌP CÔNG TY 17062011
Thời gian: 16h10 – 17h30
Số lượng: 10 người
Địa điểm: Phòng MO
Mục tiêu: Đặt ra những câu hỏi về LỐI MÒN, qua đó nhắc nhở, phản biện tới từng cá nhân.



1.      LỐI MÒN LÀ GÌ?
ð   Một vấn đề ngày càng nhiều, ngày càng nặng.
ð  Xuất hiện trong tư duy, suy nghĩ, cách làm, cách hành động của con người.

2.      Đứng trước mỗi một vấn đề câu trả lời của mỗi người đều là Không Thể thay vì Nghĩ một giải pháp khác?
VD: Trong một dự án, KH cần thêm hiệu ứng 3D trên web. Đây là một vấn đề khó, hiện tại công ty chưa làm, ThịnhTQ trả lời ko
Thực tế => Sauk hi về, cân nhắc xem xét, tìm hiểu và trao đổi thêm, NamNT thấy vấn đề này không quá phức tạp và thấy việc này hoàn toàn có thể làm được, hoặc có giải pháp thay thế.
ð  LỐI MÒN: “KHÔNG THỂ” => Nó đã, đang trở thành một thói quen trong suy nghĩ, thành phản xạ nhất thời, phản xạ nhanh mỗi khi đối mặt với một việc khó khăn.
ð  THỰC TẾ: Có thể một vấn đề, tới 90% là ko làm đc, nhưng nếu chưa chắc chắn thì nên tìm hiểu, trao đổi kỹ, xem xét kỹ, và có thể hẹn thêm thời gian, trả lời sau. Luôn luôn đặt câu hỏi: Giải pháp là gì, còn giải pháp nào tốt hơn không?

3.      Tại sao: lương thưởng và đãi ngộ các công ty đa quốc gia lại cao gấp 1.5, gấp 2 có thể là gấp 3 lần các công ty Việt Nam trong cùng lĩnh vực?
VD: Xét về cùng một người, cùng vị trí, cùng năng lực, một công việc, lương của người đó tại NH nước ngoài cao gấp nhiều lần lương của người đó tại Ngân hàng trong nước.
Tại một số công ty đa quốc gia, chế độ lương thưởng phụ cấp cực kỳ tốt, không chỉ quan tâm tới nhân viên mà còn quan tới người nhà nhân viên…
Lí do…???
 + Công ty đa quốc gia ngân sách nhiều…
+ Môi trường làm việc tốt hơn…
+ Hệ thống quản lý tốt, tạo ra giá trị cao, dẫn tới mức lương thưởng cao…
ð  Tại các công ty đa quốc gia, họ có nền tảng, có hệ thống vững chắc, và môi trường làm việc tạo điều kiện cho mỗi nhân viên phát huy tối đa năng lực, và tập trung vào công việc, lĩnh vực chính của mình
ð  Khi con người được làm công việc chính của mình, sẽ tạo ra giá trị cao hơn nhiều so với việc làm trong một môi trường vẫn còn bị chi phối bởi những việc bên lan man khác như tình trạng của phần lớn các công ty trong nước hiện nay
ð  Bản thân các công ty đa quốc gia cũng đòi hỏi ở nhân viên: cường độ công việc, chất  lượng công việc, hiệu quả công việc cao hơn nhiều so với hình thức công ty trong nước
ð  Hiệu quả công việc cao sẽ tạo ra giá trị cao, lợi nhuận cao => mức lương thưởng, chế độ cao
ð  LỐI MÒN: Chúng ta đang tự quy định điều khẳng định trên là đúng đắn, tự quy định theo kiểu muốn giàu phải chảy máu chất xám. Với năng lực thật sự, người ta không chấp nhận sự chênh lệch lương giữa các công ty trong vào ngoài nước => có xu hướng tham gia vào các công ty đa quốc gia …?
ð  THỰC TẾ: CHÚNG TA PHẢI THAY ĐỔI ĐIỀU ĐÓ?: Chúng ta không thể cam chịu mãi được. Chúng ta cần thay đổi suy nghĩ đó, cần tạo nên sự cân bằng cần thiết.
Thay đổi một điều gì đó là rất khó, không phải 1 sớm một chiều. Thực hiện từ những việc đơn giản nhất, hướng tới hiệu quả tối ưu sau này.

4.      Hiệu suất làm việc của bản thân mình đang ở mức nào? Chất lượng công việc của mình ra sao?
VD1: 1 ngày bình thường:
-          Time làm việc quy định: 8h/ngày
Thời gian làm việc thực tế ???
-          Theo nghiên cứu tại một công ty: số người làm việc thực tế trong ngày của công ty đó: 40 – 50%
Một công ty việt nam có hiệu suất làm việc cao: được 6 -7h => Giả sử 1h, 1 người làm đc 2đvị công việc => 1 ngày làm 6/7h => được 12 – 14 đv công việc.
-          Trong Công ty nhà nước, hiệu suất làm việc khoảng: 3 – 4h => đương nhiên số đơn vị công việc làm được giảm
VD2:
-          DũngHM: 9 tháng trước làm 1 giải pháp mấy thời gian 3 – 4 ngày, hiện nay làm có thể chỉ hết 3 -4h
-          HảiNĐ trước quản lý 1, 2 dự án, hiện nay đã quản lý 4 -5 dự án và còn có thể tăng thêm
-          Đội MO, cùng một số lượng khách hàng, cùng một khối lượng công việc: 10 tháng trước, số lượng sản xuất là hơn mười người => Hiện nay chỉ còn 5 người, nhưng vẫn còn có khả năng quản lý số lượng dự án nhiều hơn.

ð  LỐI MÒN: Chúng ta luôn dừng lại ở suy nghĩ sức chúng ta chỉ có thế, nếu thêm việc thì phải thêm người mới làm nổi.
ð  THỰC TẾ: Khi yêu cầu công việc tăng cao, áp lực tăng cao (nguyên lý: con chó đuổi), và con người biết vận dụng tối đa khả năng của mình, hoàn toàn có thể làm được hiệu suất công việc cao hơn nhiều so với bình thường.   
  1. Giá trị công việc của mỗi người đang ở mức độ nào?
Chất lượng công việc?
-          Chất lượng giải pháp làm trong 3 – 4h của DũngHM CAO HƠN chất lượng giải pháp làm trong 3 – 4ngày.
-          Công việc đc chuẩn hóa, rút ngắn thời gian check, sản phẩm mang tính chất lượng hơn
ð  Chất lượng công việc ko cao, lợi ích ko cao,lợi nhuận thấp => lợi ích cá nhân thấp
ð  Chất lượng công việc cao, lợi ích cao, lợi nhuận cao => đem lại lợi ích cho cá nhân cao
ð  LỐI MÒN: Cá nhân có thể hiểu được điều này, nhưng luôn bị nghĩ trong một vòng luẩn quẩn: Mình có làm nổi hay ko? Giá trị của mình chỉ thấp được thế này thôi, an phận vậy thôi? Mình muốn thế, biết là phải làm thế, nhưng không biết phải làm thế nào…???
ð  THỰC TẾ: Cá nhân phải chủ động nâng cao hiệu suất của chính bản thân mình, chỉ có sự nỗ lực, cố gắng của chính bản thân mình mới giúp mình tốt hơn.
(Giải pháp gợi mở: Nếu một mình không kiểm soát được năng lực, hiệu suất thì có thể nhờ một ai đó phối hợp theo dõi, đánh giá, và có quá trình nhìn lại kết quả trên từng chặng đường, từng mốc mục tiêu)
6.      Có bao giờ mọi người làm việc quên thời gian (ồ, mới đây mà đã 12h; hơ, đã đến 6h rồi cơ à, ...) và không gian (sẽ ko có những câu hỏi: hình như có ai nhìn mình, hình như có ai đang nói về mình, ...)?

Đó là kết quả của Sự tập trung => thật sự tập trung vào vấn đề, nghiên cứu, tìm hiểu, thực hiện một cách thật sự => đam mê?
Trở lại VD như của MO: Số lượng đông, hiệu quả công việc như vậy  => lợi ích thấp. Và thực tế là khi nâng cao năng suất làm việc, tối ưu nhân sự, tăng lợi ích cá nhân.
ð  LỐI MÒN: là mình nghĩ mình không thể. Mình đang sống với những gì đó mọi người nghĩ là không thể. Tuy nhiên khi mình vẫn tồn tại, vẫn có một hướng đi, có mục tiêu rất rõ ràng, mình ko thể chết được.
ð  THỰC TẾ: Đây là vấn đề mỗi cá nhân phải tự điều chỉnh => tăng cường kỹ năng quản lý cá nhân: cảm xúc, tài chính, kế hoạch?
ð  Hoàn thiện GIẤC MƠ MarNET
-          Con người
-          Hệ thống
-          Chất lượng công việc
-          Phúc lợi
Để có được điều đó, mình phải dám mơ, dám nghĩ, dám làm => HÀNH ĐỘNG CỤ THỂ

7.      Có bao giờ mọi người nghĩ trong mình đang có một LỐI MÒN và nó càng ngày càng GIẾT khả năng phát triển của mình?
ð  Lối mòn càng to, khi chúng ta càng nghĩ mình không thể.

ð  CHÚNG TA CÓ CHỊU CHẾT DỄ DÀNG THẾ KHÔNG?
Thứ Tư, 8 tháng 6, 2011 0 nhận xét By: maxo'

Quỳnh Anh - 080611 - Dịch vụ Ngân hàng

Cho đến nay mình chưa sử dụng các dịch vụ ngân hàng nhiều. Mình có thẻ ATM ở 2 nơi: Vietcom và Techcom. Hoạt động chủ yếu của mình là ở phía bên Tech. Với các giao dịch cho công việc của công ty và giao dịch cá nhân. Ấn tượng của mình với Tech là rất tốt. Nhân viên nhẹ nhàng, nhiệt tình, chu đáo. Tech lại có ứng dụng công nghệ tốt như IBanking tại nhà, bảo mật bằng Tokenkey ...

Tuy nhiên dạo này mới chuển đến cơ sở mới. Gần một chi nhánh tech, chả hiểu sao mình lại thấy hơi bị mất niềm tin vào NH này ấy. Có thể rút ra là với các chi nhánh lớn, đông KH, cần xếp hàng, thời gian chờ đợi. Nhân viên vẫn rất nhiệt tình, nhẹ nhàng, n mình đánh giá tốc độ làm việc thấp. Cảm giác nhìn nhân viên đông mà bị thừa, và hơi bị thờ ơ với sự chờ đợi của KH. mình cảm thấy mức độ hài lòng cao hơn đối với các chi nhánh nhỏ, vắng hơn, và tình cờ mình cũng thấy phong cách làm việc tốt hơn.

Thật ra cái này còn tùy vào người làm, tùy thời điểm, chứ ko thể đổ lỗi mãi cho dịch vụ thế này thế kia. Nhưng đứng về khía cạnh NH, làm việc nhiều với các doanh nghiệp, nếu mỗi việc chuyển mấy triệu mà hết gần tiếng, thì việc đi chuyển tiền quả là gây áp lực.

Thật sự mong muốn các dịch ụ như thế này sẽ ngày càng hoàn thiện hơn để đáp ứng nhu cầu ngày càng tăng của khách hàng ^^
Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2011 0 nhận xét By: maxo'

Quỳnh Anh - 250511 - Xòe xe


https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhBWqrmt__EnsPiCoS2SyTzUyEblOcTWUI13bqPR0-LSLNeuXCxn8Dnkp2OWpUv9LXglyDK4jyfgG00ZYqwZNqTAkHtL89DaHMSdlDFphW5HcBJCGKxzpxd8yWZD6LG0I8ijvtj_Hj4cIM/s320/39954247.jpg
Hớn hở bảo vệ xong, chụp ảnh tóe loe. Rồi đinh ninh là đi liên hoan với nhóm ở lớp. Lớp còn định rủ nhau đi ăn chè đấy, xong lớp nháo nhác hết, lại thôi. Nhóm chơi có mấy đứa cũng chót hẹn liên hoan ở nhà, thế là cũng thôi... mình bơ vơ ^^!

Trưa về nhà, thôi cũng được, ôm 2 bó hoa về nhà, lòng rất vui. Về còn lôi máy ảnh ra tự sướng, mấy khi trang điểm, mình trang điểm lên xinh phết :">. Chiều nay sẽ làm gì nhở, hóa ra lại tiện, mình ra công ty, có cái việc quan trọng với anh em chưa làm :"> tiện thể mang bánh trái ra liên hoan mình thất học cái :D sáng nay, anh Trới với anh "sắc" còn vượt dặm đường vào cổ vũ cho mình cơ mà ^^.

Giờ mình đã quen đi đường mới, ra thương mại, rẽ vào Lê Đức Thọ, rồi ra thẳng đường đại lộ Thăng Long => khuất Duy Tiến. Đường đẹp, mát, ít bụi, không tắc, quá chuẩn :D 60km/h không phải chuyện lạ nữa ^^ đường ta ta đi.

Cái đường Đại Lộ Thăng Long ấy, không đẹp như mình tưởng, lắt léo, có vẻ xuống cấp rồi ý. Chẹp, toàn ô tô to đi lại, rồi 1 nửa đường mấy chỗ bị đọng nước, cát bụi nhem nhép, mình phải đi sát về bên lề trái để đỡ bẩn ý, ai mà chả đi thế.

Ấy cơ mà dại dột, mưa, hum nay đi cách xa cái lề đó một chút, nghe tiếng bim bim đằng sau, biết ngay 1 cái oto đang muốn vượt lên. mình vẫn đi. Cái oto con vượt lên thật, Nó phóng nhanh quá, tạt 1 luồng nước to vào mình, mình chỉ kịp phản xạ phanh gấp lại ...

XOOOOO.....ẸEEEEEEEEEE .....T................

Thế là xòe.

xe đổ nghiêng, ko bị lê xa lắm, mình biết là tay trái bị xước, nhưng may mà mặc áo chống nắng, Cảm giác đau như kiểu lần trước bị ngã xe, muốn rút chân trái ra mà ko được, cái xe đè lên chân, ko nhúc nhích, ướt, và bẩn.

Một cái xe máy dựng lại 1 chú 1 anh hỏi có sao không cháu. Chú ý còn nhặt hộ mình quả dưa và dắt xe vào lề đường. Xe nhấc lên mà mình không đứng dậy nổi, 1 người xốc mình đứng lên mới được, 1 loạt xe máy đi đằng sau đều hỏi có sao không. Tỉnh táo, kịp cảm ơn rối rít, cháu không sao, cháu ko sao, cảm ơn chú, cảm ơn anh ...Mọi người lần lượt đi. Mình bẩn hết quần áo từ trên xuống dưới (phía bên trái), đau, và xót xa em RSX. Cảm giác nó cũng đau lắm, xước mạnh thế cơ mà, gương lệch, yếm xước, cộng thêm cái để chân cạnh gạt số cong veo. Lúc ý mình mới biết là xe nổ máy được nhưng không đi được. Lo. Một cái ô tô đi qua, người trong xe dừng lại hỏi có sao ko em (thấy hay hay), mình bảo ko ạ, họ đi. Mình lại một mình, .... anh Nam gọi, chắc có việc gì, nhưng mình ko nhấc máy, lúc ý còn mừng mừng vì con điện thoại ko bị sao :">

Nhìn quanh 1 lúc, hỏi 2 chị lao công đi tới, họ bảo có chỗ sửa xe ở dưới, mình kịp định hình có 1 chỗ bơm vá xe máy, n ko hẳn là hàng sửa, thôi vậy, dù có bị chặt chém thì cũng phải sửa. Với bộ dạng đó của mình, người ta cũng thương chút. Cái chú ra dắt xe, rồi xem xét. Cái cô bán hàng nước thì rối rít chỉ mình chỗ rửa tay châ, rồi còn đưa dầu cho mình xoa tay đỡ thâm. Bắt đầu phân vân về nhà hay ra công ty. Chỗ này gần công ty hơn, nhưng mình bẩn thế này? công ty có để bộ quần áo ^^ về nhà nghỉ sướng hơn? nhưng đang mang cả dưa, cả bánh, lap, nặng kinh, tốt nhất là ra để công ty cho nhẹ nợ :s Lại còn hứa thanh toán lg nữa ... => ra công ty.

Mọi người ở công ty cũng nhận ra mình bê bết, xúm lại hỏi thăm, rồi còn hỏi mình có ngủ gật ko =.=! đấy, ngủ gật bao nhiêu lần mà ko sao, tỉnh như sáo lại bị, hức. Mình tập tễnh đi, máu ở tay cũng chảy ra, may mà xước không sâu. Không quá đau, nhưng tự nhiên thấy mệt, ngày hum nay có vẻ không suôn sẻ lắm. Nhưng cũng nhận ra là mình may mắn chán, ko gặp oto to, cứ tưởng tượng có cái xe tải chạy đằng sau ngay lúc đó thì chả còn ngồi mà viết note nữa rồi, hức.

Tối về, chân bắt đầu sưng to, tay đau. người bắt đầu mỏi theo. Giờ mới thấy sợ, thấy quý trọng mạng sống của mình hơn.

Bài học, đi đường, tốc độ vừa phải, nhất là đường trơn :s Cuộc sống có thể có nhiều điều khó lường, cần biết trân trọng mạng sống của mình và sống ý nghĩa nhất có thể!

Quỳnh Anh - Bảo vệ tốt nghiệp - 250511




Chờ đợi bao ngày, cũng đến ngày bảo vệ.
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiNsH1xrPpYZZyrb91VsI8JXQ15GiT7h9Hy_ETmbu7puYnZwWt1qeWwd7fmoLfF9QABNyYmSiWNXwd2IXKbeTGpzUGpoL18f55p0UbU_8sgsrnYCgRGQN4hYu0IXAi65Hb-wSF4SMUS21U/s320/DSC05767.jpg
Mình tự tin? Có, hồi hộp? Có, Lo lắng? Có chứ. Luận văn bản cuối cũng là một phát liều của mình, mình thay đổi khá nhiều so với chuyên đề tốt nghiệp, nhưng mình tự tin, vì số liệu của mình thực tế. Mình cũng đã chuẩn bị rất kỹ cho các câu hỏi, tha
m khảo ý kiến bạn bè. Đau đầu chút về slide, nhưng hóa ra lại ngon ơ, tự bản thân mình cũng làm được. Mình lại có kỹ năng nữa.

Ngày bảo vệ, lấy sự bình tĩnh hết sức, có anh em bạn bè mình đến cỗ vũ nữa chứ, tim không đập nhanh. Mình thấy hài lòng với sự thể hiện của mình. Mình không tiếc vì đã thuyết trình đủ ý, cả đời mới có một lần đứng nói, mà lại phải tạm bợ gấp gá
p làm gì :) Yep!

Bài của mình được cô khen, mình đã nghe rất kỹ phần nhận xét, và thấy là khác với những người khác, thích thật!. Vậy mà vẫn hơi tiếc chứ, 4 câu hỏi phản biện, lệch tủ. Thật ra là mình có lường trước rồi, nhưng những ý hay mình có thể trả lời, cô ko hỏi, cô hỏi đúng chỗ thiếu trên sổ, thì chịu rồi, ko có chỗ đó, 2 câu mình đã đứng tại chỗ. Nhưng tiếc là mình không biết xử lý nhanh. Bản chất của vấn đề quan trọng lắm, chẳng phải ai cũng dễ dàng nắm được trong 1 thời gian ngắn. Rồi giải pháp, cũng hơi dại dột đưa ra giải pháp mà chưa kịp xem kỹ, cũng may vẫn trả lời được ý kia của thầy.

Mỉm cười rất tươi với hội đồng phản biện. Mình mong cô hỏi nữa cơ, nhưng cô bảo chỉ có ý đó thôi, bảo vệ sau thiệt thế đấy, ý hay thì ko còn được hỏi nữa, chao ôi T^T Mọi người có vẻ hơi bị lo lắng cho mình chứ, nhưng mình ko sợ, bài luận của mình nội dung rất tốt, phản biện có chút chập chờn thôi. :s

Mình có tới 2 bó hoa, hoa của công ty, và hoa của mẹ, mẹ đến muộn, vì tưởng ở khu A, hức, n bó hoa của mẹ rất đẹp. Minh chụp ảnh tá lả với mọi người!!! L
úc sau bó hoa còn được truyền tay nữa, thật là đẹp!!!
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgPnsg8ydw5k8ti9NwGNQR2a-hHNKtezVN24XD0ydcY9H-bWmIqkpNIdsVrBUkIiFt6Rcf3YQCngABSfByY5VTtDM7cFDcssdZyV3CKzWVS1Bt4IWgls-QYZunUKCtaCa2Wc1lxc5PX22E/s320/13064185001465166424_574_574.jpg
Nhóm, lớp, thi nhau chụp ảnh, xem mấy đứa bạn b
ảo vệ nữa, là kết thúc buổi sáng, hoa phượng đỏ cả sân nhà B3, nơi này hơn 4 năm trước mình đã bước vào, bỡ ngỡ, vu vơ. Từ giờ cũng bước ra từ đây. Chào nhé!

Quỳnh Anh - 22/05/11 - Chuẩn bị bảo vệ tốt nghiệp


http://3.bp.blogspot.com/-kTdAT7Hy4bE/TdkTQi-lZwI/AAAAAAAAABc/EaqNf3KcE-w/s320/graduation-cap.jpg

Tôi chuẩn bị bảo vệ tốt nghiệp. Chẩn bị tốt nghiệp lần thứ 2 trong đời sinh viên. Có gì khác không nhỉ. Lần đầu ấy à, thi TN, cũng lo phết, và phải lo thi tử tế, để tới một cái mốc cao hơn. Rồi cũng qua, ngày mặc áo tốt nghiệp (nhanh tay lấy mặc) chụp ảnh với mấy đứa bạn, dù ko được đông đủ, nhưng cũng thật là vui. Hay nhất là sau này, có mấy ku lớp khác chụp ảnh với mình, lại cùng lớp LT :) Trái đất tròn!

Lần 2 này, được bảo vệ luận văn, với người khác chắc ko to tát lắm, n với mình cảm xúc thật lạ. Trước nhìn các anh chị với mấy đứa bạn thuyết trình hùng hồn, mình cũng thèm được nói :) Tính mình trước nay đều thế, thích thể hiện ra phết, n không phải lúc nào cũng dám nắm bắt cơ hội. Lần này cũng khá nhẹ nhàng, có phần may mắn. Nhưng kể cũng lo, mình học hành chểnh mảng phết, ko tập trung, cộng thêm nhiều thứ linh tinh. Vừa muốn bạn bè đến cổ vũ, vừa lại ko muốn, chả biết mình sẽ làm ăn thế nào nhỉ, liệu có đứng im re ko =..=!

Sẽ mặc áo dài, lần đầu tiên được mặc cái áo may (toàn cho mượn!) dù mình mặc ko được đẹp lắm, chà, mình toàn ngồi tưởng tượng đến lúc đó, rồi lại chật vật với mấy cái slide, tự nhiên ngồi nghịch Power point, thấy thêm mấy cái thú vị, và mình cũng có hoa tay ra phết!

Trời nóng, hôm nay đáng ra đi bầu cử, n rồi lại thôi, nhờ bố bỏ phiếu hộ, trách nhiệm công dân đấy, n mình không nắm được thông tin nhiều như bố, đi thì cũng thế. 5 năm nữa sẽ khác, mình sẽ thông hiểu chính trị!

Tiếp tục làm slide nào, cho thiên hạ lác mắt!

Quỳnh Anh - 190511 - Sinh nhật Bác


https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj1LYPswWv5x7ndPt6EQZdMD03X_wK2WjmQkQWel-9B6bpTnyTu5qMUg4hKofonJsxEPbBBMKGpFY8X14bgaUBTL3Jo6N3BAHQypYDTComhKX6MEhuhnYc0SMeG4VwQkV1fvGVXCoITMjQ/s320/090615164804-851-541.jpg
Ngày có nắng, thời tiết có vẻ đẹp. Sinh nhật Bác mà, lắm khi thiên nhiên thật kỳ lạ, chiều lòng người, và cũng lựa chọn những người đặc biệt.

Thế mà sao số mình lại đen thế nhỉ, par cũng có vẻ ủ rũ vì thi cử, quyết định làm 1 cái mail than thân trách phận - NỘI DUNG QUÁ QUEN THUỘC, ai đó có đọc được thì ko phải suy nghĩ nhiều đâu, vì những cái này nói nhiều rồi, than thêm cũng đến thế thôi =.=!

Mình ấy à, sáng tu cốc sữa, n ko ăn gì, đói meo. Mấy hôm nay đau đầu ghê gớm, mắt thì thâm, da thì đen. Mình đoán là một trong số các nguyên nhân sau:
+ Thường xuyên ngủ quên ko tắt đèn => ánh sáng làm mắt khi ngủ vẫn hoạt động, mỏi, nhức: rõ ràng mình đã ngủ sớm hơn mà sao, mà sao :s
+ Ngồi máy tính nhiều: thật sự phải có KH ko ngồi máy tính buổi tối hoặc hạn chế ý, mình rất hay bùn ngủ cạnh cái máy. Rồi ngồi mạng chả thích làm gì ngoài lượn FB, chát linh tinh, rồi hết ngày, thật là nhục, cái slide chưa làm được gì, có đứa nào lười như mình ko, quá nhục.
+ Ôm nhiều việc trong đầu: đầu mình như 1 trái dưa với nhiều que xiên vào: luận văn làm đến đâu rồi, bao giờ nộp, slide làm gì?  tính chi phí hợp lý thế nào ? hôm nay nên chuyển tiền cho thằng a hay thằng b? bao giờ gọi điện sang virice? in HD? mua hộ đinh ốc? có phải mặc áo dài hôm bảo vệ ko? tạm ứng lương như thế nào ........................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................
Làm sao, vứt bớt, bỏ bớt cái thứ hỗn hợp này, trước khi nó nổ lanh tanh bành, mệt qá, qá mệt.
..................................................................................................................................................................
Mới dọn dẹp, lại dọn dẹp đống hồ sơ, sao mà cái phòng mình lắm giấy tờ thế, tìm được bản thực trạng bản thân bằng mindmap 6 tháng trước, thấy các vấn đề vẫn y hệt như bây giờ, haizz, thế hóa ra có ngồi than thân trách phận thì cũng thế thôi.

Đã bảo tập trung vào công việc kế toán cơ mà, sao mình dễ bị sao động thế nhỉ, sao, tại sao, tại sao. Tuần sau bảo vệ xong, nhẹ một gánh nợ, sẽ dồn toàn lực, xong cái mớ dở người này :)

Gluck!